Giờ tan trường
(Thụy Liên)
Tiếng chuông nhà trường reo lên cảm giác như rõ hơn, dài hơn khi kết thúc tiết học cuối cùng. Các lớp học bắt đầu ồn ào, rộn rã tiếng nói cười, tiếng bước chân dọc cầu thang đổ ra sân trường.
Chúng tôi chờ nhau cùng đám bạn thân ra về. Một buổi trưa tiết trời thu dịu nhẹ, nắng không còn chói chang, khiến cho giờ tan trường như trôi chậm. Đã tiết cuối rồi nhưng vẫn không đứa nào thấy đói, một vài bạn vẫn la cà ngồi nán lại trên ghế đá, dưới tán cây xanh thì thầm những câu chuyện không dứt. Với màu áo trắng tinh khôi, sân trường trở nên sáng rực và tràn đầy sức trẻ. Hình ảnh những cô gái tuổi 15 với mái tóc thề xõa ngang vai, làn da trắng, nụ cười tươi, bước đi trong nắng nhẹ như để lại một khoảng trời bình yên. Những cậu con trai với giọng nói vừa vỡ ra, ôm vai bá cổ cùng cậu bạn thân vừa đi vừa ríu rít chuyện trò, mặc cho bao giông bão cuộc sống cứ thế vụt qua. Chỗ này vọng lên tiếng chào Thầy chào cô, tiếng bạn bè gọi nhau í ới tạo nên một khoảnh khăc ồn ào náo nhiệt. Có cậu bạn nam đang lững thững chờ người trong mộng, dường như lúc ấy họ không biết có cả biển người xung quanh. Trong mọi thanh âm ấy, có những cô cậu học trò lại chờ cho tiếng chuông vang lên để nhào ra thật nhanh khỏi của lớp để kịp đạp xe vào bệnh viện chăm bố chăm mẹ hay ông, bà, bị ốm. Đó là những bạn có hoàn cảnh khó khăn nhất. Họ không những không được trở về trong sự chò đợi của mẹ cha mà họ phải là sự chờ đơi của bố, mẹ mình đang đau ốm. Màu áo trắng tinh khôi bạn gửi lại trường, lớp, khoác lên màu áo lạnh lẽo của bệnh viện để dễ vào ra. Bao bọc xung quanh bạn là những bệnh nhân cũng đang cạn kiệt sinh lực như bố, mẹ, ông, bà của bạn. Gác lại những bài toán, bài văn, bạn phải nhớ trưa nay bố, mẹ ,ông, bà sẽ ăn được món gì? Chiều mình phải gặp bác sĩ nào? Giờ học mở ra những bài toán, bài văn bàn về đạo lý ở đời, sao em không thấy nó liên quan đến chuyện tiền viện phí, chuyện thức thâu đêm để trực canh người bị ốm? Phải rồi, những giờ học như vậy em đang phóng tầm mắt ra phía xa xăm để đặt ra bao câu hỏi. Cuộc sống nhiệm màu trong những câu chuyện cổ không làm em bớt đi gánh nặng lo toan. Có bạn nào cũng bước đi vội vã để kịp về chiều còn đi làm thêm kiếm tiền trang trải cho cuộc sống. Không ai hiểu được sao họ vội vàng, lo âu đến mức không kịp nghe một tiếng chim hót, không kịp nhìn một tán lá đang xanh. Có cô cậu nào trong số lớp học đông vui ấy cứ chực chờ tan trường để vụt chạy về nhà như một sự trốn chạy. Đó là những bạn có vấn đề về tâm lý. Họ ghét đến trường, họ sợ Thầy sợ bạn, sợ ánh mắt của người khác nhìn thấy mình. Mỗi ngày đến trường với họ dài lê thê như gần thế kỉ. Và họ trở về nhà cùng với cái ốc đảo cô độc họ đã tự xây nên cho mình.
Tan trường là khoảnh khắc hạnh phúc khi ta được trở về trong sự đón đợi, trong vòng tay yêu thương của Ba mẹ và những người thân yêu.Tan trường là khoảnh khắc ồn ào đáng nhớ đầy thơ mộng nhưng cũng gợi nhắc chúng ta điều gì đó. Phải chăng, đó là sự đồng cảm, sự thấu hiểu với những người xung quanh. Tan trường rồi, nhường lại không gian sân trường im ắng như thể chưa có ai vừa mới ở đây. Tan trường để mỗi phận người đi về một hướng. Khoảnh khắc tan trường cũng lắng lại trong lòng chúng ta những nốt lặng.